Hiển thị các bài đăng có nhãn lịch sử. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn lịch sử. Hiển thị tất cả bài đăng

7 tháng 11, 2013

Chính phủ mới (1946)

Ảnh của ảnh viện
Chính phủ mới
Từ trái sáng phải. -- Hàng 1: Cụ Nguyễn Văn Tố, Hồ Chủ-tịch, Huỳnh Bộ-trưởng, Hàng hai: Các ông Nguyễn văn Huyên, Phạm văn Đồng, Trần đăng Khoa, Hoàng tịch Tri, Vũ đình Hòe, Lê văn Hiến, Võ nguyên Giáp, Nguyễn văn Tạo.  Hàng ba: Trần công Tường, Trịnh văn Bình, Đắng phúc Thông, Cù huy Cận, Bồ xuân Luật, Nguyễn khánh Toàn, Nguyễn tấn Nhơn, Hoàng hữu Nam.  


18 tháng 7, 2012

Trận Xuân Trạch

Trên bia kỷ niệm này có chữ "Chiến thắng Xuân Trạch" chứ phải là "Trận Xuân Trạch." Dân quân Việt Nam được thắng trận Xuân Trạch đã đành, nhưng tại sao phải khắc chữ hai "chiến thắng."  Ở nhiều nước khác một bia tưởng niệm như thế sẽ chỉ ghi ra chữ "trận."  Các bia ấy được coi như là di tích lịch sử, là đài hay bia kỷ niệm để kể đến những sự kiện lịch sử đã xảy ra. Các di tích ấy cũng có vai trò tưởng niệm các người lính bị hy sinh.

Vậy tượng đài trận Xuân Trạch ca ngợi lính Việt Nam được chiến thắng làm giảm vai trò của một di tích lịch sử.  Nói đến sự mất mát ở thì chủ yếu là máu địch đổ ở đây.  Chắc còn xác lính Sénégal / Xênêgan chôn ở trận địa này.

Có vẻ như ở Việt Nam không có bia kỷ niệm ở các chiến trường mà quân đội Việt Nam không thắng.  Vậy các thế hệ sau cứ phải tưởng rằng Việt Nam chỉ biết chiến thắng không biết thua.  
Pho tượng có ba người đứng trên.  Ở dưới có một bia khác cũng được khắc chữ "Chiến thắng Xuân Trạch" cùng với ngày tháng năm của trận ấy - 27/12/1950.
Ba người đứng ở trên - chắc một bộ đội với hai dân quân địa phương (nam và nữ).  Trận Xuân Trạch xây ra tháng 12 vậy các nhân vật ở trên mặc áo mùa đông.  Nhưng thực ra từng người tượng có bắp thịt rắn chắc và trông rất vạm vỡ.  Thường lệ thì nông dân có dáng cũng gầy.  Tất nhiên ba người phải có thái độ hiên ngang để chứng minh niềm tự hào của thắng lợi này.  Lá cờ phấp phới, bàn tay nêu lên, súng được giữ chắc và sẵn sàng.
Hai bên của pho tượng đều có những tranh khắc với nhiều chi tiết hay.  Bên trai thì có một người (Lê Trọng Tấn?) cầm sách. Chắc người ấy đang giải thích về tình hình và về chiến lược của chiến trận sắp tới.  Ở trên có cây cỏ nhiệt đới với lá to.  Cảnh này cũng có đồng lúa và lá cọ - vậy rất đúng vẽ theo phong cảnh ở huyện Lập Thạch.  Các người lính đúng nghiêm, im lìm (như là pho tượng).

Bên phải có cảnh của trận đánh.  Mọi người góp phần tiến lên làm đúng theo kế hoạch được giải thích ở bên trai.  Dù là mặt trận đầy khói đạn mọi người hăng hái và nghiêm trọng làm theo nhiệm vụ.  Tranh này cũng có cảnh thiên nhiên của địa phương - lá chuối và lá lúa,
Ở đằng sau pho tượng có vài lời về tượng này.
"Khởi công: 18 tháng 10 1995, hoàn thành 3 tháng 2 1996" (là kỷ niệm 66 năm thành lập Đảng Cộng Sản Việt Nam).  Hai họa sĩ sáng tác tác phẩm này.  Tạ Quang Bạo cũng là người sáng tác Tượng đài chiến thắng ở Đoan Hùng (có lẽ tôi sẽ ban đến tác phẩm đó trong một ngày tới nào đó).  Thực ra các chiến sĩ trẻ trong hai tác phẩm này rất giống nhau.  Họa sĩ thứ hai là Mai Văn Kế.  Có lẽ ông ấy sáng tác các hình ảnh ở hai bên - trên mạng tôi đã thấy những tác phẩm tương tự.

Có lẽ tượng này cũng là hình tượng của quá trình "xã hội hóa" ở Việt Nam.  Công Ty Xây Dựng Hùng Vương một công ty có cơ quan ở Thành Phố Hồ Chí Minh lập ra cũng hợp tắc thi công công trình này.
Tôi nghĩ rằng trước 1995 đã có một tượng đài khác với cỡ nhỏ hơn.  Ở trên là một bia cũ làm kỷ niệm "Chiến thắng Liên Sơn Xuân Trạch."  Ý quan trọng trên bia này là quân đội Việt Nam "đã tiêu diệt tiểu đoàn Âu Phi quân đội viễn chính Pháp."
Tôi chưa hiểu tại sao cái bia mới thiếu hai chữ Liên Sơn?  Bia cũ cũng nói đến Đại đoàn 312 mà bia dưới không nhắc đến.  Thực ra có trang web viết rằng đại đoàn này nhận ngày trận Xuân Trạch "làm ngày truyền thống của đại đoàn."

Theo bia mới: "Quân địch đi tới đâu đểu vấp phải sức chiến đấu dũng cảm của quân du kích địa phương.  Đến sáng ngày 27-12-1950 chúng dò đến thôn Xuân Trạch bị sao vào trận địa của Trung đoàn 209 và Tiểu đoàn 428 của ta bố trí sẵn sàng đã giáng cho địch một đón quyết liệt.  Ta thắng lớn tiêu diệt 200 tên bắt sống 150 (đa số là Âu Phi) thu 160 súng các loại đại bác... Chiến thắng oanh liệt này của quân và dân Vĩnh Phúc đã mở màn cho các chiến dịch lớn sau này."  Vậy bia này nhấn mạnh vai trò của dân quân địa phương và các đơn vị nhỏ hơn.

Theo Wikipedia thì trận Xuân Trạch là chiến trận đầu tiên của Sư đoàn 312 và cũng mở đầu chiến dịch Trần Hưng Đạo.  Chiến dịch Trần Hưng Đạo kết thức với trận Vĩnh Yên là một thất bại lớn cho quân đội Việt Minh và tướng Võ Nguyên Giáp.  Theo quyển Vietnam at War: The History 1946-1975 (của Phillip B. Davidson, Presidio Press xuất bản năm 1988 và Oxford University Press tái bản năm 1991) thì chiến dịch Trần Hưng Đạo là một cuộc "Tổng tấn công" với mục đích chiếm thủ đô Hà Nội để làm một chiến thắng quyết định (tr. 106).  Kết quả của trận Vĩnh Yên (13 đến 17 tháng 1 1951) là trong hai Sư Đoàn 308 và 312 có từ 6,000-9,000 lính bị hy sinh, 500 bị bắt, và 3,000 bị thương (tr. 112).  Vậy độ một nửa lực lượng Việt Minh tham gia trận này bị thương vong.  Chiến tranh có thắng lẫn thua - có lúc làm "tiêu diệt" như lính Sénégal ở trên, nhưng cũng có lúc bị tiêu diệt.  Chiến tranh là ác liệt như thế.

Bác vợ Nguyễn Văn Gầy (sinh năm 1940) thuộc một bài ca, tức là một bài thơ để ngâm.  Ông kể lại:

"Chiến thắng trận Xuân Trạch"

Đầu năm chưa đuôi mùa xuân
The year's start, not yet chased away by spring
Đồn rằng Lập Thạch có quân đội về
There was a rumor that Lập Thạch will see soldiers return
Giặc Pháp để ý lăm le
The French enemy eagerly notice
Kéo sang Xuân Trạch toàn bè hăng hung
Hauled themselves over to Xuân Trạch, the whole bunch of them fixing to fight
Quân ta bố trí vừa xong
Our troops had just finished getting into position
Quân địch vừa tới ta cùng bảo vệ
As the enemy soldiers arrived we would defend
Chưa tròn ba tiếng chưa đầy
Not even three hours had passed altogether
Chiến cho giặc Pháp phơi thây khắp đường
We fought so that the French corpses were spread out all over the road
Liên mai thu dọn chiến trường
Afterwards, the next day we cleared up the battlefield
Kéo sang Đậu Tú thăm rừng đánh liền...
Dragged ourselves over to Đậu Tú to visit the woods and fight right away... 

5 tháng 8, 2011

1945-1998 by Isao Hashimoto



Ngày mai (thứ bảy) là kỷ niệm 66 năm sau khi nước Mỹ thả xuống bom nguyên tử ở Hiroshima. Một họa sĩ Nhật Bản tên là Isao Hashimoto đã làm một công trình minh họa lúc và nơi các bom nguyên tử nổ từ 1945 đến 1998. Đây thật sự là lịch sử của chiến tranh lạnh và thời hậu chiến tranh lạnh.

Sự chế tạo và áp dụng của vũ khí nguyên tử chứng minh rằng nhân loại không theo quá trình tiến bộ của các nhà triết học như Hegel và Mác xác nhận. Nước Mỹ của tôi đã làm ra hơn một nửa các vụ nổ nguyên tử trong khoảng thời gian trên.

28 tháng 7, 2010

McNamara, Nguyễn Khánh và Nguyễn Văn Trỗi

"Venezuelan Terrorists Kidnap U.S. Colonel and Threaten," New York Times Oct. 1, 1964, p. 1; p. 6. [Các tên khủng bố người Venezuela bắt cóc trung tá Mỹ và dọa," Thời báo New York 1 tháng 10 năm 1964]

CARACAS, Venezuela, Oct. 9--The deputy chief of the United States Air Force mission here was kidnapped at gunpoint today by terrorists.

Caracas, Venezuela, 9 tháng 10 - Phó trưởng Tòa công sứ Không quân Mỹ bị bắt bọn khủng bố cóc bằng súng hôm nay.

Several newspapers received anonymous telephone calls warning that Colonel Smolen would be killed if South Vietnam carried out a plan to execute a 24-year old prisoner accused of pro-Communist terrorism.

Một số báo nhận cú điện thoại giấu tên cảnh báo rằng Trung tá [Michael] Smolen sẽ bị giết nếu Nam Việt Nam thực hiện dự định hành hình một tù nhân 24 tuổi bị buộc tội theo chính sách khủng bố khuynh hướng Cộng sản.

The telephone callers identified themselves as the kidnappers of the colonel. They alluded to the case of Nguyen Van Troi, who was arrested last May while installing a bomb under a bridge that was to be crossed by the United States Secretary of Defense, Robert S. McNamara, who was visiting Vietnam.

Những người gọi điện tự nhận diện họ là những kẻ có bắt cóc trung tá. Họ nhắc đến ca của Nguyễn Văn Trỗi mà bị bắt giữ tháng Năm vừa rồi lúc đặt bom dưới một cầu mà Trưởng Bộ Quốc phòng Mỹ là Robert McNamara định qua lúc thăm Việt Nam.

Troi has been sentenced to public execution, and United States officials in Saigon are reported to have urged that the execution be carried out privately instead.

Trỗi bị án tử hình công cộng, còn có đồn rằng các công chức Mỹ ở Saigon có khuyễn đáng lẽ rằng cuộc tử hình này được thực hiện một cách mật kín.

The kidnappers were presumed to be members of the Armed Forces of National Liberation, a pro-Communist terrorist group.

Mọi người cho rằng những kẻ bắt cóc là thành viên của Lực lương Giải phóng Quốc gia, một nhóm khủng bộ khuynh hướng Cộng sản.


Robert McNamara and Brian VanDeMark, In Retrospect: The Tragedy and Lessons of Vietnam (New York: Times Books, 1995) [Nhìn lại dĩ vãng: Bi kịch và bài học về Việt Nam].

p. 112 - Before Max and I left for Saigon, the president called us to the White House. In his parting instructions, he said, "Bob, I want to see about a thousand pictures of you with General Khanh, smiling and waving your arms and showing the people out there that this country is behind Khanh the whole way."

Trước khi Max [Maxwell Taylor, Đại sứ quán Mỹ] và tôi đi Saigon, ông tổng thống gọi chúng ta đến Nhà Trắng. Trong lời chỉ thị lúc đi, ông nói, "Bob, tôi muốn xem khoảng một nghìn bức ảnh của cậu với tướng Khánh, vẫy tay và chứng minh cho dân ngoài kià rằng nước này ủng hộ Khánh đến cùng."

The president got his wish. To my endless embarrassment, for several days in mid-March Americans picked up their newspapers and turned on their televisions to see images of me--looking very much like a politician on the hustings--barnstorming South Vietnam from the Mekong Delta to Hue, standing shoulder to shoulder with short, bouncy General Khanh before Vietnamese throngs in an attempt to promote him to his own people. And since we still did not recognize the North Vietnamese and Vietcong struggle as nationalist in nature, we never realized that encouraging public identification between Khanh and America may have only reinforced in the minds of many Vietnamese the view that his government drew its support not from the people but from the United States.

Tổng thống đã được mọi sự như ý. Dù tôi lúng túng vô cùng, một khoảng thời gian mấy hôm ở giữa tháng Ba các người Mỹ lấy báo chí và bắt TV và xem những hình ảnh của tôi--trông như một chính trị viên diễn đàn vận động--du hành khắc miền Nam Việt Nam từ châu thổ Cửu Long đến Huế, đứng vai kế vai với tướng Khánh, một người thấp và bồng bột trước đám đồng dân Việt để cố tích cực ủng hộ với đồng bao của ông. Mà bởi vì chúng tôi chưa nhận rằng cuộc đấu tranh của Bắc Việt Nam và Việt Cộng có chất dân tộc chủ nghĩa, chúng tôi không hề hiểu rõ rằng việc khuyến khích sự gắn bó công khai của Khánh với nước Mỹ có thể đã làm chắc thêm trong tâm trí của nhiều người Việt rằng chính phủ cùa ông có được sự ủng hộ không phải của dân mà là của chính phủ Mỹ.


Ông McNamara chưa lần nhắc đến Nguyễn Văn Trỗi, và chắc cả đời không biết Nguyễn Văn Trỗi là ai. Trước khi được đặt bom ở cầu Công Ly Nguyễn Văn Trỗi bị chính phủ miền Nam bắt. Những người ngoại giao của chính phủ Mỹ mới biết đến Nguyễn Văn Trỗi qua những hành động của du kích cộng sản ở Venezuela. Ở trên là lần đầu tiên tên của Nguyễn Văn Trỗi được đăng trên báo chí Mỹ. Có một câu hết sức quan trọng trong bài báo ấy - "United States officials in Saigon are reported to have urged that the execution be carried out privately." Sao mà chính phủ của Khánh ngu ngờ đến thế? Vì được tử hình công khai thì Nguyễn Văn Trỗi được nổi tiếng, được thành gương mẫu. Các công chức Mỹ có hiểu điều đó nhưng chính phủ tướng Khánh không nghe.

Nhưng tổng thống Johnson cũng ngu ngờ với ý muốn gắn chính phủ của Nguyễn Khánh với chính phủ Mỹ. Dân Mỹ thấy khó hiểu tại sao yêu quý họ. Tất nhiên họ nghĩ rằng mọi người sẽ muốn gắn bó với họ. McNamara và Johnson "did not recognize the North Vietnamese and Vietcong struggle as nationalist in nature."

Tôi vẫn chưa hiểu tại sao du kích Venezuela biết đến Nguyễn Văn Trỗi sớm hơn cả báo giới Mỹ. Và hình như du kích Venezuela biết đến Nguyễn Văn Trỗi sớm hơn cả lãnh đạo ở Hà Nội - một tháng sau khi Nguyễn Văn Trỗi bị tử hình họ vẫn nhầm tên.

Rút cuộc du kích Venezuela phải thả trung tá Smolem vì bị công an bắt. Việc giết Nguyễn Văn Trỗi không được ngăn cản.