7 tháng 9, 2020

Băng cát-xét Nắng Thủy Tinh (1993)

nguồn: bangcassette.com

Một điều đặc biệt về băng này là không được sản xuất ở Thành Phố Hồ Chí Minh hay Hà Nội, hai thị trường âm nhạc lớn nhất nước Việt.  Địa chỉ Trung Tâm Băng Nhạc Thất Sơn ở thị xã Long Xuyên, tỉnh An Giang, tức xứ "Lục Tỉnh." 

Một số các ca sĩ ca trên băng này đã nổi tiếng một thời gian như Phương Thảo và Thu Hà.  Thủy Tiên này khác với Thủy Tiên trẻ được nổi tiếng bây giờ.  Ít lâu sau khi băng này được xuất bản Thủy Tiên của băng này sang Mỹ làm công tác với Thúy Nga Paris By Night.  Ca sĩ Thế Sơn cũng sang Mỹ năm 1994 theo chương trình H.O. và cũng hợp tác với Thúy Nga rồi Trung Tâm Asia. 

Còn Lệ Thu này không phải là Lệ Thu đã vượt biển sang Mỹ năm 1979. Đáng kể là sự có mặt của Hồng Nhung hát một ca nước Anh, lời Việt, nhưng lúc bấy giờ Hồng Nhung chưa đủ tên tuổi để đăng tên trên bìa ngoại.

Bích Phượng là con gái út của nghệ sĩ Út Trà Ôn chuyên hát nhạc theo phong cách miền Nam / cải lương.  Tô Thanh Phương dù không nổi tiếng lắm đã được một sự nghiệp biểu diễn lâu năm.  Tôi không rõ về sự nghiệp ca hát của ca sĩ Hoàng Kim.

Mục lục của băng này cũng khá đặc biệt.  Trong 11 bài hát có 6 bài hát được sáng tác thời Việt Nam Cộng Hòa, 1 bài hát được sáng thời Quốc Gia Việt Nam, 2 "bài tây (hay đông) tiếng ta," và 2 bài ca được sáng tác thời Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam.

Ngày 18 tháng 7 năm 1992 đã có một lượt hơn tám chục bài hát sáng tác trước 1975 được cấp phép phổ biên.  Trong danh sách những bài ca ấy có "Mùa thu còn đó" của Châu Kỳ sáng tác năm 1971, "Ai cho tôi tình yêu" của Trúc Phương sáng tác năm 1964, "Chuyện hẹn hò" của Trần Thiện Thanh sáng tác năm 1974, và "Ai về sông Tương" của Thông Đạt / Ngô Văn Giảng sáng tác năm 1949.

"Nắng thủy tinh" của Trịnh Công Sơn đã được cấp phép sớm hơn một chút vào ngày 10 tháng 8 năm 1991. "Tình khúc chiều mưa" của Nguyễn Ánh 9 cũng được cấp phép ngày đó và được cấp phép một lần thứ hai (?) ngày 28 tháng 1 1992.

Với "Sa mạc tình yêu" Khúc Lan đặt lời Việt cho bài ca Nhật "Mirage of Love" mới được cấp phép ngày 4 tháng 3 năm 2010.  Hình như "Chiều cuối tuần" của Trúc Phương đã không được cấp phép theo chế độ kiểm duyệt hồi đó.

Băng nhạc này cũng có hai bài hát Việt Nam hiện đại lúc bấy giờ.  "Xa vắng" của Nguyễn Văn Hiên chắc được sáng tác vài năm trước khi băng này được sản xuất.  Phải coi Nguyễn Văn Hiên là nhạc sĩ của phong trào - tức phong trào sinh viên, phong trào ca khúc chính trị sau năm 1975.  Có lẽ nhạc sĩ kiêm ca sĩ Sỹ Đan đã sang Mỹ theo chương trình H.O. trong thời gian băng nhạc này được thực hiện. 

Năm 1993 thuộc một thời ngưỡng cửa của nhạc Việt hiện đại.  Quan niệm đổi mới phát triển chậm trong lĩnh vực âm nhạc. Băng cát xét này đã được sản xuất xa các trung tâm văn hóa và chủ yếu gồm những ca khúc mới được cấp phép (hay chưa được cấp phép).  Đây cũng là giai đoạn mà hai nước Việt Nam và Mỹ đang bình thường hóa quan hệ ngoại giao. Một số nhân vật thực hiện băng này đã sắp đi sống và lập nghiệp ở Mỹ.

Cuộn băng cát xét là một phương tiện nghe nhạc đã từng bị bỏ quên. Những băng này bắt đầu được sản xuất và phổ biên ở Việt Nam Cộng Hòa từ độ năm 1969 và mãi đến những năm đầu 2000 được quần chúng Việt Nam yêu nhạc rất ưa thích. Tôi chỉ biết đến băng này qua mạng và rất muốn nghe chương trình này.  Thực sự ít ai nghĩ đến việc lưu trữ các băng cát xét lúc bấy giờ và các băng dễ bị hư.  Như vậy chắc sẽ có những chương trình âm nhạc bị mất luôn.

1 tháng 9, 2020

17 năm 17 đoạn thơ (17 years 17 quatrains) - Trần Mộng Tú (1992)

sau khi đọc "Ta về" của Tô Thùy Yên 
after reading "We return" by Tô Thùy Yên

Em ở nơi này mười bảy năm 
có khi cất tiếng gọi dòng sông 
có lúc bóng chùng lên bóng núi 
sao núi sông vẫn đỗi lạ lùng

I've lived in this place for 17 years
there are times I've called out to the river 
moments when my shadow has lingered in the mountain shadows
why are river and mountain still strangely spaced

Thảm cỏ này bao lần thay sắc
gót chân in dấu vẫn chưa quen
bầy sẻ đó em không biết tuổi
thoáng bay qua thoáng đậu bên thềm

These grasses have changed color so many times
the imprint of footsteps not yet known
those sparrows, I don't know their ages
rush to fly, rush to land at the steps of my house

Em ở nơi này mười bảy năm
mưa trên mái gỗ rất âm thầm
tiếng mái tôn xưa mưa tháng Sáu
khua thức trong tim nhịp trống đồng

I've been in this place for 17 years
silent rain on the wooden roof
the corrugated roof of a June long ago
thumps in my heart, a bronze drum

Nắng hạ cũng vàng thêu áo lụa
chẳng ai níu vạt tặng câu thơ
chữ hiếu như kim chìm đáy biển
chữ tình gió thổi đến xác xơ

Summer sunlight yet golden embroiders a silken blouse
no one pulls at the flap to present a poem
the word piety is like a needle sunk to the sea bottom
the word love tossed and tattered by the wind

Em ở nơi này mười bảy năm
vườn sau hoa mướp cũng nở vàng
hoa táo hoa lê cài trong tóc
chỉ tiếng ong bay vẫn ngỡ ngàng

I've lived in this place for 17 years
a garden in back, melon flowers bloom golden
apple and pear blossoms pinned to my tresses
just the buzzing of puzzled bees

Cũng rắc tình lên từng luống đất
mỗi cọng rau thơm một cọng buồn
đĩa muối lát gừng bưng ngang mặt
khựng trên môi nỗi nhớ quê hương

Love's complications also arise upon each furrow of earth
each sprig of mint, a sad sprig
a dish of salt, sliced ginger carried past my face
suddenly stops the longing for home on my lips

Em ở nơi này mười bảy năm
sao như chiếc lá giữa cơn đông
mặt gió dắt tay vào định mệnh
rơi xuống đâu thì cũng hóa thân

I've lived in this place for 17 years
like a leaf in the frost
wind in my face guided me to my destiny
where ever I fell, there I was embodied 

Mấy ai có được điều mong ước
người vẫn sống bằng những giấc mơ
bánh Thánh cứ ăn nuôi hồn vọng
tóc có đầy hoa tuyết vẫn chờ

Not many are granted their wishes
people still live in dreams
a Manna still eaten to nurse one's hopes
flowery tresses full of snowflakes still wait

Em ở nơi này mười bảy năm
giấc xuân vẫn lạnh một góc chăn
có đêm trăng sáng choàng cơn mộng
tưởng hỏa châu sa xuống chỗ nằm

I've lived in this place for 17 tears
spring dreams still feel cold at the blanket's edge
with a bright moonlit night enfolding the dream
imagining it's a flare falling where I lay

Ôi lửa Na-pan trên quê cũ
tiếng thét kinh hoàng của trẻ thơ
cả một ngôi làng trong biển lửa
khói cay trong mắt đến bây giờ

Oh, Napalm flames in my old homeland
frightened screams of youngsters
the whole village in a sea of fire
bitter smoke in my eyes even today

Em ở nơi này mười bảy năm
khóc cha khóc mẹ khóc vầng trăng
xương thịt mẹ cha vùi đất khách
vầng trăng quê cũ vẫn muôn trùng

I've lived in this place for 17 years
crying for my father, my mother, for the moon itself
flesh and bones of my parents buried in foreign land
the moon of my old village still goes on forever

Tình dưới hàng cây hiền như lá
trăng nhòa hai bóng lẫn vào nhau
tiếng ve hát rộn đêm mùa hạ
người đi chỉ giữ được tiếng sầu

Love beneath rows of trees, gentle like the leaves
the faded moon, two shadows together
cicadas hum noisome in the summer night
the walkers only able to hold on to the sound of grief

Em ở nơi này mười bảy năm
hoa đào vẫn chiết mỗi độ xuân
cánh cửa mang mang câu thơ cũ
ngọn gió đông xưa thổi giữa lòng

I've lived in this place for 17 years
peach blossoms still grafted every spring
doors engraved with ancient verse
winter winds of long ago blow through my heart

Hoa chẳng vì em hoa vẫn nở
lượng trời rót xuống rộng vô ngần
em đứng giữa bờ sôi giếng mật
ngụm xuân trong miệng bỗng rưng rưng

The flower, regardless of me, still blooms
heaven's power pours down with exceeding bounty
I stand midst a sweet riced edge of a honeyed well
a morsel of spring in my mouth suddenly moves me

Em ở nơi này mười bảy năm
buông vào nhật nguyệt nắm tuổi xuân 
cầm như thả tuyết vào lò sưởi
những cánh hoa tan dưới lửa hồng

I've lived in this place for 17 years
released into passing suns and moons that seized the days of my spring
holding on like turning snow loose into the fireplace
blossoms dissolving beneath the rosy flames

Tóc đã sợi đen chen sợi trắng
mắt cười đã lụn bấc đam mê
người vẫn từ quê ngơ ngác đến
ngượng môi không dám nhắc…chuyện về

My hair has black threads mingled with the white
smiling eyes, passion's wick extinguished
someone who's still from the village arriving bewildered
clumsy lips that dare not bring up... a return

Em ở nơi này mười bảy năm
người ơi! chim khóc phải xa rừng
gọi những thân cây còn đứng thẳng
có nghe tiếng cánh đập trong lồng.

I've lived in this place for 17 years
people! birds cry when they're far from the forest
asks the trees still standing erect
whether they hear wings flapping in the cage.

nguồn: Trần Mộng Tú, Thơ tuyển bốn mươi năm 1969-2009 (Tác giả, 2009)

6 tháng 8, 2020

Nhạc cải cách năm 1939

Thứ ba 28 Novembre 1939
300 m
11h.15 Giá lúa gạo
Tin tức thế giới
300m, 25m, 49m
11h.30 "Âm nhạc cải cách" và "Cải lương Nam-Kỳ"
Cô Kim Huệ ca
Nhạc sĩ: J. Tịnh đờn Violon, Thức saxophone
Fox step: Đức tặc tham tàn
Boston: Tiếng tơ đồng
Tango: Đêm khuya nhớ bạn
Tin tức thế giới
12h.00 Truyền thanh tiếng Pháp
17h.00 Chuyên lạ trong năm châu
“Cải lương Nam-kỳ”
Cô Hai-Đá ca
Nhạc-sĩ: Giỏi đờn kìm, Thanh đờn cò
Xuân-tình: Trống trở canh
Vọng-cổ: Đêm đông canh dài
Bài-hượng: Thanh minh
Tứ-đại: Mặt biển chơn trời
Nói chuyện về khoa học
17h.45 Truyền thanh tiếng Thai
300m, 25m, 49m
18h.45 Giá thị trường
“Thi nói chuyện khôi hài”
Nhà thuốc Võ-đình-Dần chợ lớn và Radio Saigon tổ chức tạp rạp Modern-Cinéma Saigon
Tin tức thế giới giờ chót
Thông cáo chánh phủ
19h.30 Truyền thanh tiếng Pháp

nguồn: Tuần Lẽ 25 tháng 11 1939

J. Tịnh tức là Jean Tịnh là một nhân vật rất quan trọng nền tân nhạc Việt Nam.  Jean Tịnh có tài kéo đàn violon.  Ông được chơi nhạc Huế, ca cải lương và nhạc cải cách.  Thực ra Jean Tịnh là một người tiền phong của tân nhạc Việt Nam.

Các tác phẩm "Đức tặc tham tàn," "Tiếng tơ đồng," và "Đêm khuya nhớ bạn" chắc là của Jean Tịnh soạn.  Cô Kim Huệ ca với dàn nhạc của hai nhạc sĩ Jean Tịnh và Thức saxophone. Tôi đâu có biết là ông Thức thổi saxophone là ai. 

1 tháng 7, 2020

Nhạc buồn (quảng cáo 1969)

Nhạc Buồn [rao vặt]

Với các sưu tập THANH THÚY, GIAO LINH v...v.. và các tuyển tập "Sang Ngang", "Gõ cửa" hay các băng Thi Nhạc Giao Duyên
Cùng đầy đủ Nhạc Tiền Chiến, Vũ Trường VN, NQ băng Sinh Ngữ, Kinh Phật, Nhạc Phật, dân ca, tuồng, chèo, hát bộ.

HOA XUÂN
211 Nguyễn Thiện Thuật

nguồn: Chính Luận 17-18 tháng 8 1969


Sự gia nhập của kỹ thuật máy / băng cassette thay đổi nền thương mai nhạc Việt.  Một điều là các hãng dĩa, nhạc sĩ, ca sĩ lập những hãng sản xuất chương trình nhạc trên băng cassette.  Nhưng cùng lúc cũng có những doanh nhân mua máy móc thu thanh và chuyển thanh để tạo những chương trình cassette khác.  Nhìn bao quát về nhạc thời Việt Nam Cộng Hòa thì các sản phẩm nhạc thị trường chỉ gồm những chương trình cải lương, tân cổ giao duyên, tân nhạc và thi ca.  Nhưng cùng thời cũng có tiệm Hoa Xuân ở trên đã cho bán băng nhạc kinh phật giáo và thiên chúa.  Sản xuất nhạc vũ trường Việt Nam có nghĩa là họ đêm máy ghi âm vào vũ trường?  Còn tiệm này cũng bán cuộn băng nhạc truyền thống như dân ca, hát tuồng, hát chèo và hát bộ.  Các hãng dĩa / cassette không hề hay rất ít khi sản xuất những văn hóa phẩm như thế.

30 tháng 6, 2020

"Hoa nở về đêm" (A Flower That Blooms At Nights Return) - Mạnh Phát / Quế Chi

Nam: Vào chuyện từ khi khoác bờ vai một mảnh áo dạ đường khuya
Him: A story from when on a midnight road, jacket slung over his shoulder.
Nữ: Bồi hồi người trai hướng nẻo đêm sâu dấu tình yêu đầu
Her: A fellow anxiously goes in the direction of the deep night, with the traces of first love.
Nam: Vì còn tìm nhau lối về ngõ hẹp còn chờ in dấu chân anh
Him: Because we're still looking for one another on the way back to the narrow alleys that await my footprints.
Nữ: Niềm thương mến đó bây giờ và nghìn đời dù gió đùa dạt dào còn đẹp như khi quen nhauHer: That love will go on forever, despite the wind's tricks, still beautiful like the time when we met one another.
Vọng cổ: introduction
Nam: Niềm thương mến đó anh sẽ giữ mãi trong lòng để đêm đêm trên đường về gác trọ.
Him: That love I'll hold forever in my heart, so that nightly on the road back to my garret,
Chợt nghe thoáng mùi hương anh dừng bước trước nhà em ngước nhìn loài hoa nở lúc đêm về
Suddenly feeling that fragrance, I'll stop, stepping before your house looking at the kind of flower that blooms at the moment night returns.

Vọng cổ
Nam: Trên song cửa lầu cao, em buông xõa tóc thề
Him: At the window railing on the upper floor you let down your flowing hair
Màu tóc đen huyền dưới ánh đèn hồng nhạt,
Jet-black, in the pale rosy light,
Đẹp não nùng làm ngơ ngẩn cả vầng trăng.
Heart-breakingly beautiful, even upsetting moon.
Nữ: Em đâu muốn là hoa bên song cửa, để trọn đời thương tưởng áng mây xa.
Her: I don't want to be a flower at the window railing, that all of its life loves and thinks of a far-away cloud.
Nam: Là mây xa nên trọn kiếp giang hồ, chỉ dừng lại phút giây dù lưu luyến.
Him: As a faraway cloud, one's entire karma is one of wandering, only remaining for seconds, minutes, even though I can't bear to part.

Nữ: Lối về ngõ hẹp đêm đêm còn chờ đợi bước chân người viễn xứ.Her: On the way back to the narrow alleys, nightly awaiting the footsteps of a someone from afar.
Sao anh nỡ quên con đường xưa khu phố cũ,
How could you forget the city streets of old?
Để em xõa tóc chờ ai mòn mỏi suốt canh trường.So that I, letting down my hair, am waiting, wasting away the whole long night.
Gió lạnh về khuya chở lạnh mấy u buồn.
The cold wind, returning at midnight, heavily carries this sadness.

Trăng cô quạnh cũng mang tình ca vạn lý,
The lonely moon also carries feelings a thousand-fold.
Hoa nở một lần bên song cửa đìu hiu.
A flower blooms one time, at the desolate window-railing.

Nam: Tình của anh đã mang theo vào sương gió, xin hoa đừng sầu vì một áng mây xa.Him: My love carries with it the fog and the wind and dew, please flower don't be sad because of a far-away cloud.
Nữ: Mây lênh đênh nơi phía trời diệu viễn, có biết là hoa đẹp sẽ tàn mau.Her: Does the wandering cloud, softly, at the sky's edge know that the beautiful flower is withering away.

Song, chorus:
Nam: Ai lớn lên không từng hẹn hò không từng yêu thươngHim: Whoever grows up, neither promising nor loving.
Nữ: Nhưng có mấy người tìm được một tình yêu ngát hươngHer: But there are a few people who have found a love made in heaven.
Nam: Mến những người chưa quen một người ở lại đèn trăng gối mộng
Him: Holding dear the people who haven't yet met one person, staying, all tired out, with pillow and blankets.
Nữ: Yêu ai anh băng sông dài cho đẹp lòng trai
Her: Whoever you love, you're at the bank of the long river so that you can satisfy yourself.

Verse:
Nam: Một người tìm vui mãi tận trời nào giá lạnh hồn đôngHim: One person seeks happiness forever at the end's of the earth, frozen with a wintry soul.
Nữ: Một người chợt nghe gió giữa mênh mông rót vào trong lòng.Her: Another person suddenly hears the wind in the boundlessness, the wind blowing into the heart.
Và một mình tôi, chép dòng tâm tình tặng người chưa biết một lần.And alone, I copy by hand these confidential lines to give to someone who has never once known.
Nam: Vì trong phút ấy tôi tìm mình thì thầm, giờ đã gặp được một nụ hoa nở về đêm.Him: Because at that moment, I whisper to myself about the time I met a flower that blooms at nightfall.

Vọng cổ, 2nd half, intro:
Nữ: Hoa nở về đêm để gởi gắm sắc hương cho áng mây xa cho vầng trăng lạnh.Her: The flower blooms at nightfall to entrust the aroma to the faraway cloud, for the cold moon.
Trăng đã vô tình không thương không cảm sao áng mây trôi trôi mãi không vềThe moon is indifferent, it doesn't love or feel, why does the cloud drift and drift without coming back?

Vọng cổ, 2nd half:
Nam: Tình mộng đơn phương không hẹn không thề.Him: Love of a one-sided dream, no promises, no vows.
Anh gìn giữ trọn đời trong thầm lặng, và mang theo về một phía xa xăm.I'll hold it silently my whole life and carry it back to a distant corner.


Nữ: Mây trôi đi hoa không còn nở nữa, anh xa rồi em xõa tóc chờ ai.Her: If the cloud drifts off, the flower won't bloom again, if you're far away, who can I let down my hair for?
Tóc mây sợi vắn sợi dài, trời cho một nhớ để hai lần sầu.
Beautiful hair, now grown out and uneven, who will heaven cause to remembered it, these sad times.

Nam: Đường qua nhà em, anh không còn về nữa, ngọn đèn vàng trước ngõ chắc buồn thêm.Him: If on the road past your house, I don't come back again, the golden lights in from of the alley will probably be sadder.
Anh mượn vầng trăng gởi niềm tâm sự, mượn gió ngàn về thăm hỡi người xưa.
I'll borrow the moon to send my intimate feelings, borrow the wild wind to ask after the person of my past.
Dù núi cách sông ngăn đường xa diệu viễn, anh vẫn còn nhớ mãi dáng hình em.
Although the faraway mountains and rivers block the distant road, softly, I'll remember forever your image.
Ngồi xõa tóc phơi trăng bên song cửa, gom ưu tư vào trong ánh mắt thương chờ.Sitting, letting your hair down to dry at the window-railing, gathering grief from the light of eyes lovingly awaiting.
Nữ: Ngày nào anh có dịp về qua con đường cũ, chắc không còn hình ảnh của ngày xưa.Her: If on day you should go past the old road, probably this image of old times won't remain.
Nam: Anh sẽ thức trọn đêm viết bài thơ thương nhớ, nhớ thật nhiều loài hoa nở về đêm.
Him: I stay awake all night writing a poem of loving remembrance, truly missing the kind of flower that blooms when night falls.

Chí Tâm và Lệ Thu ca "Hoa nở về đêm."

10 tháng 6, 2020

Soirée du Gala du 26 Février 1910



Croix Rouge Française

Société de Secours aux blessés Militaires

Soirée de Gala du 26 Février 1910

Hồng thập tự Pháp

Hội cứu trợ thương binh

 Đêm ga-la ngày 26 tháng 2 1910


Chương trình này cũng có sự tham gia của "Musique de 9e Colonial" (Nhạc của dàn nhạc fanfare của tiểu đoàn thực dân 9) và "Bal à Grand Orchestre" (dạ tiệc với dàn nhạc lớn).

2 tháng 6, 2020

Gái quê (Country Girls) - Tú Mỡ (1934)

nguồn ảnh: An ninh thủ đô 17 tháng 1 2017

Chợ chiều vừa tan buổi
The evening market has just broken up
Ánh hoàng hôn còn rõi.
Dusk's light still a faint vestige.
Trên con đường cái quan
On the mandarin road
Khách qua dáng uể oải.
Customers pass in nonchalance
Chị em ở chợ về,
The sisters of the market return home,
Mồ hôi ướt đầm đìa,
Their sweat soggy and moist
Đường xa, bước nặng nề.
The road is long, their steps heavy
Vai mang và đầu đội,
Burdens on their shoulders, balanced on heads
Nói cười quên nỗi mỏi.
Laughing, talking, forgetting their fatigue
Kiếm ăn vất vả thay
It's really rough earning a living
Thân cái cò lặn lội.
Bodies like herons traveling over hill and dale.
Vụt! chiếc xe hơi qua.
Whoosh! a car passes
Bảnh bao trên mấy bà
Spic and span with ladies aboard
Vàng đeo và lụa đắp,
Gold necklaces, bedecked in silk
Lộng lẫy như tiên nga!
Resplendent like the immortals!
Chị em khen nức nở
The girls praise with sobs
Rằng: "Các bà kẻ chợ,
Saying: "The ladies of the big town,
Chẳng biết tu kiếp nào?
They must have entered the temple in another life?
Đời sao sung sướng lạ!"
How can life be so strangely joyful!"
Đài các, tấm thân nhàn,
Snobbish, idles bodies
Ăn trắng lại mặc trơn.
Immaculate in dress, so smooth
Số chị em quê kệch,
It's our fate to be coarse,
Quả họ sung sướng hơn.
Obviously they're happier
Nhưng làm kẻ phú quý
Yet being of wealth and position
Sống không lo, không nghĩ.
Living without worries
Thân tầm gửi bám chồng
Parasitic mistletoe clinging to a husband
Thật là đời vô vị.
That's a really dull life.
Chị em chốn thôn quê,
We sisters out in the country,
Phải dậy sớm, thức khuya.
Must awaken early, stay up late
Giúp chồng nuôi con cái,
Help our husbands raise our children
Giang sơn gánh nặng nề.
Very heavy responsibilities
Vậy thời ngắm cho kỹ
So it's time to carefully scrutinize
Số chị em xấu xí
Our fates are wretched
Nhưng lại được hơn ai
But we are better than anyone
Lòng hy sinh cao quý.
With our hearts of noble sacrifice.

nguồn: Phong Hóa #121 26 tháng 10 1934, 4.

27 tháng 5, 2020

Vĩnh biệt Sài Gòn (Saigon Forever Farewell) - Nam Lộc (1975-6)

Sài gòn ơi, tôi đã mất người trong cuộc đời
Oh Saigon, I’ve lost you in my life
Sài gòn ơi, thôi đã hết thời gian tuyệt vời
Oh Saigon, it’s the end of a wonderful time
Giờ còn đây, những kỷ niệm sống trong tôi
In my remaining time, those memories will live within me
Những nụ cười nát trên môi
Smiles dashed from lips
Những giọt lệ ôi sầu đắng.
The teardrops, oh bitter sorrow

Sài gòn ơi, nắng vẫn có còn vương trên đường
Oh Saigon, sunlight still lingers upon your streets
Đưòng ngày xưa, mưa có ướt ngập lối đường về
On those streets long ago, rain flooded the road home
Rồi mùa thu, lá còn đổ xuống công viên
Then came autumn, leaves poured down in the parks
Bóng gầy còn bước nghiêng nghiêng
A thin shadow still walks, slumped
Hay đã khóc thương cho người yêu
Or is she crying in pain for a lover

Tôi giờ như con thú hoang lạc đàn
I’m now like a wild animal who has lost its pack
Từng ngày qua, từng kiếp sống quên thời gian
Each day passing, each incarnation lived forgetting time
Kiếp tha hương, lắm đau thương, lắm chua cay
Fated to be without a home, with much pain and misery
Tôi gọi tên em mãi thôi.
I’ll call out your name always, that’s all.

Sài gòn ơi, tôi xin hứa rằng tôi trở về
Oh Saigon, I promise that I’ll return
Người tình ơi, tôi xin giữ trọn mãi lời thề
Oh lover, I’ll hold intact this vow forever
Dù thời gian, có là một thoáng đam mê
Even though over time there will be a flash of desire
Phố phường vạn ánh sao đêm
Streets with countless nighttime stars
Nhưng tôi vẫn không bao giờ quên.
But still I’ll never forget.



Ngọc Lan ca "Vĩnh biệt Sài Gòn"