Ngày 19 tháng 08 năm 2015

Chủ nhật trời mưa (Sunday Rain) - Thanh Tâm Tuyền ̣(1977-8)

Chờ cơm ôm bụng lép đo giường
Muốn sang chơi bạn sợ người trông
Đổ trận mưa giông trời tối sập
Buông sách ngồi lên ngó trống không

I await food, cradle my empty stomach lazing in bed
Like to go over to visit a friend, yet afraid of being seen
A pouring deluge, the skies are black and press in
Lowering a book, sit up and gaze into emptiness

Viết ở Lào Cai 1977-8

nguồn: "Thơ ở đâu xa," talawas 15 tháng 2 2007


Tạ Tỵ kể:

Sáng nay, tôi sang thăm Tuyền vì thấy cửa mở.  Vừa sang đến nơi, Tuyền đã cười khà khà:

-- Chiều qua, nhớ cậu, làm được mấy câu thơ đây.
-- Đâu, đọc lên nghe. Nhưng còn thuốc lào không?

...
Tôi vê thuốc cho vào nõ, châm lửa rít một hơi dài, thở khói xanh um, cả người bần thần ngây ngất vì đã lâu mới được điếu thuốc ngon.  Tôi đưa điếu cho Tuyền.  Nhồi tuốc xong, Tuyền cũng kéo hơi dài, thật dài nuốt luôn khói.  Đôi mắt Tuyền lờ đờ như đắm chìm vào chuyến viễn mơ!  Sau khi hả cơn say, Tuyền đọc:

Chờ cơm ôm bụng lép trên giường
Muốn sang thăm bạn cửa gài then
Chiều đổ cơn mưa, trời xập tối
Buông sách ngồi lên, ngó trống không

[I await food, cradle my empty stomach lazing in bed
Like to go over and visit a friend, the door's latched, barred
A pouring deluge, the skies are black and press in
Lowering a book I sit up, gaze into emptiness]

Tôi nói với Tuyền:

Đời chúng mình, lúc này chẳng có gì để nhìn ngắm.  Sau hơn 2 năm bi đầy ải, miệng lời đã tê mùi tân khổ, con gì để ngóng đợi?  3 chữ "ngó trống không" nó cho tôi nhìn thấy hư vô, nhìn thấy cái cõi "Bất khả tư nghị" của Chân Như.  Nó thâu tóm được biết bao nhiêu hình ảnh của kiếp sống phù du, công danh và sự nghiệp nào đó, mỹ mãng cân đai nào đó, cũng chỉ là hư ảnh, có đúng vậy không cậu?

-- Vì thế tôi mới tặng riêng cậu 4 câu thơ đó!

Tôi đi về vì sợ cửa bị khóa trái bất ngờ.  Tôi cầm mẩu giấy có 4 câu thơ trong tay như giữ một kỷ niệm vô cùng thân mến.

Tạ Tỵ.  Đáy địa ngục (San Jose, CA: Thằng Mõ, 1985), trang 479-480.


chủ nhật trời mưa
Tặng T.T.

Chờ cơm ôm bụng lép đo giường
Muốn sang chơi bạn cửa niêm phong
Đổ trận mưa giông trời tối sập
Buông sách ngồi lên ngó trống không

I await food, cradle my empty stomach lazing in bed
Like to go over to visit a friend, the door's sealed tight
A pouring deluge, the skies are black and press in
Lowering a book, sit up and gaze into emptiness

nguồn: Thanh Tâm Tuyền, Thơ ở đâu xa (Trầm Phục Khắc xuất bản, 1990)

Không có nhận xét nào: