5 tháng 3, 2018

Chiều mưa biên giới (Afternoon Rain at the Border) - Vì Dân [Nguyễn Văn Đông] (1956)

Chiều mưa biên giới Anh đi về đâu? 
Afternoon rain at the border, where are You going?
Sao còn đứng ngóng nơi Giang đầu?
Why are you still on the lookout at the river's head?
Kìa rừng chiều âm u rét mướt, chờ người về vui trong giá buốt, người về bơ vơ.
Out there the afternoon jungle, gloomy and frigid, awaiting his return in the cold, his return, forelorn

Tình anh theo đám mây trôi chiều hoang.
His feelings go with the passing clouds on this deserted evening
Trăng còn khuyết mấy hoa không tàn.
The moon is still not full, the few flowers still haven't wilted
Cờ về chiều tung bay phất phới, gợi lòng này thương thương nhớ nhớ bầu trời xanh lơ
The flag at afternoon's return is flapping, making this heart long and mourn the azure sky

Đêm đêm, chiếc bóng bên trời vầng trăng xẻ đôi, vẫn in hình bóng một người.
Nightly, an image in the sky the moon cut in half still imprinted with someone's silhouette
Xa xôi, cánh chim tung trời, một vùng mây nước, cho lòng ai thương nhớ ai.
Far off, birds wing skyward, a realm of clouds and water makes someone's heart long and mourn for another

Về đâu anh hỡi mưa rơi chiều nay?
Oh, where are you going as it rains this afternoon?
Lưng trời nhớ sắc mây pha hồng.
Hovering above remember the clouds rosy tinge.
Đường rừng chiều cô đơn chiếc bóng, người tìm về trong hơi áo ấm: gợi niềm xa xăm
On the jungle path alone like a shadow he looks for a way back in a warm jacket: bringing back distant feelings
Người đi Khu chiến thương người hậu phương
He goes to the Front remember someone at the homefront
Thương màu áo gửi ra sa trường.
Feeling for the hue of a jacket sent to the battlefield
Lòng trần còn tơ vương Khanh tướng thì đường trần mưa bay gió cuốn còn nhiều anh ơi
An open heart still tied to Duty so the open road with flying rain and twisting winds, oh there is so much more.

Vì Dân, "Chiều mưa biên giới," (Saigon: Vì Dân, 1959).

Khi nghĩ đến chiến tranh thì hình ảnh chủ yếu là bao lực. Nhưng công việc chính của lính chiến là đợi và ngóng trong nắng, mưa, nong bức và giá buốt. Đợi thì suy nghĩ, suy nghĩ thì nhớ.  Cảnh thiên nhiên được phản ánh nỗi niềm nhớ nhung.

Không có nhận xét nào: